NHỮNG XÚC CẢM CHO MÀU PHƯỢNG THÁNG MƯỜI Tháng Mười chợt đến với những cơn mưa hắt ngang bầu trời. Tháng Mười về khi sân trường đã tắt màu nắng hạ, những đám lá khô xào xạc cuốn theo làn gió heo may đầu thu. Tháng Mười, những đốm phượng vĩ đã thôi ngừng thắp lửa trên bầu trời thì có một điều kì diệu đã mở ra – sân trường bỗng rực màu phượng “lạc mùa”. Như một hạt nắng giữa ngày đông, phượng vô tình làm thổn thức trái tim của những nàng thơ để rồi xúc cảm cho màu phượng tháng Mười được ghi lại một cách chân thực mà say đắm lòng người.
Kính thưa các đồng chí lãnh đạo, thưa quý vị đại biểu cùng các thầy cô giáo! Nắng gắt của ngày hè đang dần dịu lại nhường chỗ cho bầu trời cao xanh của mùa thu – mùa tựu trường đầy hân hoan, phấn khởi.  Một năm học mới lại sắp bắt đầu, đáng ra phải rộn ràng, háo hức lắm nhưng sao hôm nay tôi lại thấy trong mắt mọi người phảng phất một nỗi niềm sâu thẳm, sao lòng tôi vẫn muốn níu lại những khoảng thời gian trước đó. Bởi bước vào năm học mới này, trường THCS Lý Tự Trọng chúng ta phải chào tạm biệt 23 đồng nghiệp để họ đến vùng đất mới gieo hạt cho đời.
       Nhằm giúp các thầy cô giáo đổi mới phương pháp dạy hoc phát huy tính tích cực chủ động của HS khi học toán, hằng năm tổ Toán-Tin chúng tôi thường tổ chức sinh hoạt chuyên đề để bàn về những lời khuyên trong dạy Toán và được giới thiệu trong cuốn KINH NGHIỆM DẠY TOÁN VÀ HỌC TOÁN - NXB giáo dục 1996. Tổ chúng tôi xin nêu lại ở đây 16 lời khuyên này để các bạn đồng nghiệp cùng tham khảo.  
Với khi trời dịu êm giữa khung cảnh thiên nhiên tươi mát đầy màu sắc hòa quyện vào nhau làm trong tôi như có một cái gì đó đang trỗi dậy, đang thôi thúc tôi hướng về miền quê với những kí ức tuổi thơ ngọt ngào, êm đềm. Miền quê tôi với những con đường làng quen thuộc mà hằng ngày tôi sải bước đến trường, với những cơn mưa dai dẳng không dứt, hay những buổi trưa hè nắng chói chang, bỏng rát.
Ngày đó tôi theo cha vào Nam. Chập chững - Làm quen với phong tục tập quán địa phương. Lúc đó tôi là một cô bé học lớp 9 của trường …Rồi tôi lớn lên trên mảnh đất Sơn Trà - biết bao kỷ niệm vui buồn. Tôi chọn nghề giáo theo nguyện vọng của mẹ. Ngày ra trường tôi lại được nhận công tác ở trường Lý Tự Trọng mến yêu mà tôi đã từng học tập.
Gió khe khẽ chuyển mùa - se se lạnh, cây bàng non lá đã ngã màu đồng, trên tóc mẹ chấm thêm vài sợi bạc, miệng ba cười in dấu vết chân chim. Tóc em xanh, xanh màu mây màu nước, miệng em cười thắm đỏ như son. Tuổi xuân em ai sinh, ai dưỡng, em vô tình chỉ biết nhận không cho…
Ngôi trường của tôi – nằm trên bán đảo Sơn Trà – dập dìu từng cơn gió biển, rợp bóng cây và tràn ngập bóng dáng em thơ. Đã qua  bao nhiêu năm tháng của cuộc đời, mỗi mùa thu về, trường tôi như rộng mở, hân hoan chào đón ánh mắt, nụ cười và pha lẫn lo âu của học trò, tôi lại nghĩ suy về trách nhiệm, tình thương yêu.
Dừng chân bên một dòng sông; tiếng hát ai nghe đến nao lòng; chuyến phà ngang người trông kẻ ngóng, có biết chiều xuống lòng tôi không? Tình yêu tôi như một dòng sông, một sớm ban mai tôi bước qua cầu, lại ngả nón theo câu ca thời thơ ấu; tiếng lòng du dương trỗi lên hoài khúc, những nốt nhạc vui khi bổng khi trầm; vội đi tìm ẩn ngữ thời gian, thấy con đò xưa trông cầu, gác mái…
Sáng mồng sáu tháng chín, lúc tôi đang chuẩn bị áo quần tươm tất để đến trường dự Lễ khai giảng năm học 2010 – 2011 thì nhận được tin nhắn của người anh họ: “Chúc em một năm học mới nhiều niềm vui và thành công”. Tôi thực sự xúc động. Vì hai lẽ:          - Một người làm lao động phổ thông như anh họ tôi mà còn biết hôm nay là ngày khai giảng và không quên chúc cô em như thường lệ đã làm trong suốt bao nhiêu năm qua dù khi tôi còn là một học sinh.
        Thời gian miên miết trôi đi theo nhịp chảy của dòng đời với những thăng trầm đã trở thành quy luật. Thế nhưng, mãi trường tồn với thời gian, chẳng phai mờ theo năm tháng trong lòng người thầy là tình yêu mái trường-một tình yêu nào ai dễ quên. 

Theo bạn giao diện của website đẹp hay xấu?

Lượt truy cập: 822564

http://whos.amung.us/stats/uelfpl5vzm4q/ http://www.supercounters.com/stats/1127748