Là thế hệ trẻ may mắn được sinh ra và lớn lên trong thời bình, chúng tôi không được sống trong không khí sục sôi của “những buổi vui sao cả nước lên đường”, cũng không được hoà mình vào dòng người hối hả “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước – Mà lòng phới phới dậy tương lai” của những năm tháng cả đất nước cùng “có chung một khuôn mặt, một tâm hồn”. Mặc dù vậy, chúng tôi vẫn ý thức rất rõ để đất nước được độc lập, tự do như ngày hôm nay, biết bao thế hệ cha anh đi trước đã ngã xuống trước bom đạn của quân thù. Lòng  yêu nước, tinh thần anh hùng, ý chí bất khuất của con người Việt Nam từ bao đời nay chưa bao giờ bị đứt gãy. Lớp lớp cha anh, những “con người giản dị và bình tâm” đã không ngại hiến dâng sự sống của mình để “hoá thân cho dáng hình xứ sở, làm nên đất nước muôn đời”.
Khi đặt bút xuống viết bài văn này, con không cần phải suy nghĩ. Bởi đây là những tình cảm thật tận sâu trong trái tim con. Ba tiếng “Con xin lỗi” chưa bao giờ con nói được nên lời. Con hi vọng khi thầy đọc được bài viết này, thầy sẽ tha thứ cho đứa học trò bướng bỉnh, lì lợm - là con.
Trong ngọn gió đầu đường thổi lại dường như đã thấm đượm cái vị mằn mặn của mùa hè miền biển. Những ngày đón gió tháng Tư về bao giờ cũng khiến học trò chúng tôi xốn xang. Xốn xang với khoảnh khắc giao mùa và bước tiến lớn trong cuộc đời mỗi con người: mùa thi cử, chọn khối, chọn trường ...
Ngày tôi trở về thăm ngôi trường cấp II thân yêu sau nhiều năm xa cách, chưa bao giờ tôi thấy bồi hồi như lúc này. Bao nhiêu cảm xúc cứ ùa về, không biết khoảnh khắc này ai có thể chia sẻ cùng tôi. ...      Cái nắng gay gắt của mùa hè vẫn còn vương lại trên mấy tán cây dù đã là buổi xế chiều. Ngôi trường cũ dần hiện lên trước mắt tôi thân thương, quen thuộc và không còn quá nghiêm trang đối với tôi như hồi trước nữa.
Chắc hẳn có rất ít người ở cái thành phố Đà Nẵng này biết đến ngôi trường mang tên “Lý Tự Trọng”. Nhưng đối với tôi nó lại ngược hoàn toàn 360­0. Nghĩa là tôi biết rất rõ về ngôi trường này hay nói một cách đơn giản khác là ngôi trường như ngôi nhà thứ hai của tôi vậy.
“ Thôi đến nơi rồi…hai đứa về đi không tối rồi….vào lại trong đấy cố gắng học, bị bệnh trong người mà không lo ăn uống là không được đâu…hai đứa về đi chứ cứ đứng đây làm sao chốc cô đi được”…
Tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười đùa ríu rít vang khắp ngôi nhà nhỏ và cứ thế giành nhau nói chuyện. Hôm nay - tối thứ 7, bốn đứa chúng tôi lại tụ tập với nhau. Biết bao nhiêu là chuyện, từ chuyện thời sự, chuyện trường lớp, chuyện làm thêm…mọi tin tức nóng hổi đều trở thành đề tài của chúng tôi. Mỗi buổi tối như thế này, căn phòng của tôi ồn ào, náo nhiệt, ấm cúng hẳn lên.
Tôi đọc được trong một cuốn sách: “Người ta có hai môi trường để sống, đó là môi trường sinh thái và môi trường nhân văn. Nghệ thuật sinh ra để bù đắp cái chưa hoàn thiện của con người. Khi xã hội có nhiều bất cập thì nó lên tiếng, khi xã hội thiếu thốn thì nó vẽ ra những viễn cảnh tương lai…Không có một nghệ thuật nào có giá trị mà lại đi ngược với bản chất nhân văn .”          Thật ra những khái niệm này không lấy làm mới với dân chuyên văn và hiện đang làm việc trong lĩnh vực nghệ thuật như tôi. Nhưng sao hôm nay trong cái môi trường sinh thái mà tôi tồn tại. Bỗng, thấy lạ quá! Đã lâu rồi, tôi không còn cảm nhận được cái bên trong của câu chữ.

Theo bạn giao diện của website đẹp hay xấu?

Lượt truy cập: 803400

http://whos.amung.us/stats/uelfpl5vzm4q/ http://www.supercounters.com/stats/1127748